Intro:
Tôi là một kẻ ngốc.
Không còn gì ngốc nghếch hơn khi chính tôi tự làm mất hạnh phúc của mình.
Để giờ đây,
Người con gái tôi yêu cũng đã có một hạnh phúc mới.
Mr.Cz:
Nhẹ lướt lên phím đàn, khúc nhạc buồn lại ngân vang.
Che giấu sự sợ hãi, bên trong lồng ngực trái dần tắt thở vì hoang mang.
Bóng dáng người con gái năm tháng trời bụng đang mang,
Một giọt máu nhỏ đang dần trở thành đứa trẻ.
Nó cũng là dấu chấm hết cho một cuộc tình yêu vui vẻ.
Em có biết, em có biết, anh đã từng chờ em.
Em có biết, em có biết, anh vẫn luôn yêu em tha thiết và da diết.
Nay tim anh em giết.
Anh không buồn, anh không đau, bởi vì anh đã chết.
Tình này cũng đã chết, anh sẽ nói ra hết.
Nói mọi thứ rồi bỏ mặc quá khứ.
Em đã bóp nát trái tim anh.
Em là mùa đông giá lạnh.
Anh hận em, nhưng trái tim này cần em.
Nó vẫn khóc khi về đêm buồn.
Đó cũng là lý do khúc nhạc này thêm buồn.
Lynk Lee:
Anh biết đôi ta chia tay đã từ lâu rồi.
Từ khi xa em anh thấy thời gian trôi thật mau.
Con tim anh đau, chỉ biết đứng nhìn em vui, hạnh phúc và yên vui bên người ấy.
Anh cũng đã có lúc anh thấy quá yếu mềm.
Cuộc sống đã khiến anh quên đi bao nhiêu nỗi đau.
Cố phải quên, anh cũng đã cố phải quên đi trong tim những ký ức.
Leg:
Tiếng nhạc lại vang,
Đánh thức dòng cảm xúc.
Cầm bút trên tay tưởng chừng như ngã gục.
Oh no.
Chợt nhận ra giờ đây người xa rồi.
Anh không đem lại hạnh phúc cho em, em.
Có lẽ bên người em sẽ ấm êm.
Khúc nhạc đã buồn lại càng ngấm thêm.
Anh không muốn nói nữa vì anh đã làm em bị tổn thương nơi con tim em.
Xa nhau một năm trời anh cũng không muốn nhớ nữa.
Nhưng khi tiếng nhạc vang làm anh nhớ về ngày xưa.
Ngày đó anh và em cùng tìm nhau dưới cơn mưa.
Một người đến lỡ hẹn và một người chờ sai chỗ.
Nhưng tất cả giờ đây cũng chỉ còn là ký ức.
Bóng đen kia dần tan, anh chúc em được hạnh phúc.
Ở bên người em yêu và anh sẽ nhớ em nhiều.
Lynk Lee:
Anh biết đôi ta chia tay đã từ lâu rồi.
Từ khi xa em anh thấy thời gian trôi thật mau.
Con tim anh đau, chỉ biết đứng nhìn em vui, hạnh phúc và yên vui bên người ấy.
Anh cũng đã có lúc anh thấy quá yếu mềm.
Cuộc sống đã khiến anh quên đi bao nhiêu nỗi đau.
Cố phải quên, anh cũng đã cố phải quên đi trong tim những ký ức.
Mr.Cz:
Gạt đi nước mắt, dòng lệ thôi tuôn.
Tỉnh giấc chiêm bao, của một chuyện tình buồn.
Trở lại hiện tại cùng với đắng cay.
Cây bút trên tay dường như hết mực.
Em nay nơi đâu liệu có hạnh phúc.
Còn anh nơi đây ôm bao đắng cay và những kỷ niệm của hồi ức.
Anh đang đau, em có thấy, anh vẫn mong em về đây.
Nhưng không thể, tay em đã trong tay một hạnh phúc mới.
Hình bóng anh đã xa vời.
Trái tim em đã không còn anh nữa rồi.
Mất hết, xóa hết, không còn gì nữa.
Nay trái tim anh chỉ còn một nửa.
Outtro:
Nỗi đau
Làm cho con người ta trưởng thành hơn.
Bạn sẽ không bao giờ biết mình sẽ mất đi cái gì
Chỉ khi thứ đó đã mất.
Và tôi
Đã tự làm mất hạnh phúc của chính tôi.
Tôi là một kẻ ngốc.