
Tôi không nhớ chính xác ngày mình bắt đầu. Chỉ nhớ một buổi tối năm 2020, tôi mặc chiếc đầm bước lên sân khấu 1900 Club và lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi không thấy mình đang đóng một vai nào cả. Chỉ là tôi, đứng đó, hát.
Cảm giác đó không hoành tráng như người ta hay nghĩ. Không có pháo hoa, không có khoảnh khắc điện ảnh. Chỉ là sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như vừa đặt xuống thứ gì đó mình đã xách suốt hơn 30 năm mà không biết là mình đang xách.

Sáu năm qua, người ta hỏi tôi rất nhiều. Về những ca phẫu thuật, về nhan sắc, về giọng hát. Và tôi trả lời, vì tôi tin rằng sự cởi mở có thể giúp được ai đó đang ở trong bóng tối mà tôi từng đứng.
Nhưng có một điều tôi ít nói tới hơn, vì nó không dễ nói. Điều khó nhất không phải là những ca mổ, không phải là những lời miệt thị trên mạng. Điều khó nhất là mong muốn được nhìn nhận một cách đơn giản, tự nhiên, như một người con gái bình thường. Không có định kiến đi kèm. Không có dấu hỏi ngầm. Và thành thật mà nói, đến bây giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn vượt qua được điều đó.

Có những ngày tôi bước ra đường và cảm thấy mình đang sống đúng nghĩa nhất. Có những ngày ánh mắt ai đó dù chỉ thoáng qua cũng đủ sức khiến tôi thu mình lại. Con người phức tạp lắm, và hành trình này cũng vậy, không bao giờ là đường thẳng.

Nhưng nếu phải chọn một từ để mô tả tôi lúc này, tôi sẽ nói: hạnh phúc. Không phải vì mọi thứ đã hoàn hảo, mà vì tôi biết mình đang đi đúng con đường của mình. Vì tôi có âm nhạc, có những người yêu thương tôi thật sự, có những buổi sáng thức dậy nhìn vào gương thấy người mà mình đã khao khát được là suốt cả một thời tuổi trẻ.
Tôi tự hào về hành trình mình đã đi. Không phải vì nó dũng cảm mà vì nó là thật.
Và nếu bạn đang ở đâu đó, đang băn khoăn về chính mình, đang sợ hay mệt mỏi, tôi chỉ muốn nói: cái cảm giác nhẹ nhõm khi được là chính mình đó nó có thật. Nó xứng đáng để đi tìm.

Sáu năm rồi và tôi vẫn đang học. Nhưng ít nhất, giờ tôi học theo cách của mình.
Linh