Lynk Lee:
Những ký ức tuổi thơ bỗng trở về cùng bao ước mơ,
Nhớ mãi tiếng nói cô thầy, bao bài học xưa.
Nhớ ghế đá với một hành lang,
Nơi góc sân trường buồn.
Giờ còn hoa phượng rơi trên sân cùng tiếng ve, những kỷ niệm.
Tmi:
Tiếng cô thầy và bài học vẫn in sâu trong tim kỷ niệm.
Ngày nào cùng vui đùa,
Giờ bạn bè mỗi đứa một phương.
Nhưng ai cũng chung một chí hướng.
Tận sâu đôi mắt cô thầy là tâm huyết dạy em khôn lớn.
Em đâu thể quên mà,
Hình bóng mái trường luôn ở bên.
Và chúc cô thầy luôn mãi giữ tuổi xuân để truyền đạt những ước mơ.
Lynk Lee:
Tận sâu trong tiềm thức,
Chưa bao giờ tôi quên người thầy đã dạy cho tôi những nét đầu tiên của viết mực,
Và cũng là người dạy cho tôi lý thuyết để áp dụng với những thứ thiết thực.
Mọi thứ vẫn như trước mắt vậy,
Phấn trắng bảng đen với hình bóng của cô thầy.
Tôi chưa bao giờ quên, ngay cả những bài tập đếm,
Cũng như ngày mới đến, bạn bè đùm bọc,
San sẻ cho nhau những kiến thức mà mình đã học.
Cùng nhau ngồi dưới gốc cây phượng,
Cảm nhận bao tình yêu thương từ mái trường.
Nhớ những lúc trên đường gọi nhau í ới,
Bạn ơi, giờ mỗi người một nơi.
Tôi không biết giờ bạn ở đâu, lòng tôi giờ chơi vơi.
Trở về nơi chốn ấy,
Ngay cả lúc này đây, nhịp tim bồi hồi xao xuyến muốn níu lại những phút giây.
Nhạt nhòa hình bóng người thầy, mờ mờ ảo ảo như vẫn còn đây.
Tôi nhớ những lời thầy dạy,
Văng vẳng trong tâm trí tôi, những lời nói ấy giờ bên tai.
Lynk Lee:
Có bao bạn thân xa cách rồi, giờ đây tìm lại.
Những khi mình học bên nhau giờ đâu?
Thời gian qua mau, lặng lẽ ta tìm đâu?
Những ký ức tuổi thơ bỗng trở về cùng bao ước mơ,
Nhớ mãi tiếng nói cô thầy, bao bài học xưa.
Nhớ ghế đá với một hành lang,
Nơi góc sân trường buồn.
Giờ còn hoa phượng rơi trên sân cùng tiếng ve, những kỷ niệm.
Lil Bee:
Một chút suy nghĩ về những ngày tháng đi học,
Thầy cô bạn bè, sao êm đềm thế.
Những điều cô dạy thoảng bên tai thật khẽ,
Nhớ những hàng ghế, nhớ khi còn bé.
Những bài học, tiếng cô thầy
Vẫn còn mãi đây như âm vang của tiếng cười ấy.
Êm đềm từ những buổi học nhóm sau hàng cây,
Trôi theo làn mây.
Những điều đó giờ không thể quay về,
Ký ức giờ như bị mây che.
Và muốn trở về những ngày ấy,
Mặc dù sâu trong tiềm thức đã biết sẽ không bao giờ thấy.
Cảnh vật đổi thay, đứng trước sân trường,
Tim như sống dậy, chợt nhớ những ngày đó.
Leg:
Tôi ước muốn về ngày xưa,
Về một nơi mà tôi đã có
Được mối tình đầu,
Nơi có những bạn thân, mình đã cùng nhau vượt qua được bao điều khó.
Nhưng giờ biết tìm nơi đâu,
Tất cả thành ký ức.
My school,
My friend.
Dù sao trong tim tôi vẫn luôn mong
Một ngày nào đó lại được trở về nơi thân thương ấy.
Lynk Lee:
Wow, nhớ lớp học ấy, nơi ta đã ghi dấu.
Nhớ bài học cô thầy, nơi ta sẽ mãi luôn nhớ về.
Mãi không phai, ký ức thời ngây ngô.
Những bước đi vu vơ và mong nhớ.
Những hoài bão, một thời sẽ mãi không phai mờ.
Có lắm chông gai, thời học sinh thật vui này.
Tới tương lai, thời học sinh hồn nhiên ấy,
Vững tin trong ta sẽ bước qua.
Lynk Lee:
Một ngày một giờ nhớ thời gian trước kia ta ngồi học trên lớp,
Thật ngu ngơ.
Nhớ từng lời nói, câu đùa vu vơ, thật ngây thơ,
Của cô bạn bên cạnh tóc kẹp nơ, yeah.
Giờ nơi đâu những phút mà sau giờ ra chơi ta cùng vui bên nhau,
Biết nơi đâu.
Bây giờ thì đã xa thời học sinh mộng mơ ấy rồi,
Tôi vẫn nhớ và tôi vẫn mong có một ngày được trở lại
Và sống lại tuổi ngây thơ hồn nhiên ấy.
Lynk Lee:
Những ký ức tuổi thơ bỗng trở về cùng bao ước mơ,
Nhớ mãi tiếng nói cô thầy, bao bài học xưa.
Nhớ ghế đá với một hành lang,
Nơi góc sân trường buồn.
Giờ còn hoa phượng rơi trên sân cùng tiếng ve, những kỷ niệm.
Những ký ức tuổi thơ bỗng trở về cùng bao ước mơ,
Nhớ mãi tiếng nói cô thầy, bao bài học xưa.
Nhớ ghế đá với một hành lang,
Nơi góc sân trường buồn.
Giờ còn hoa phượng rơi trên sân cùng tiếng ve, những kỷ niệm.