Lynk Lee:
Uhhhhh, break down
Uhhhhh, I don’t know
I can’t believe it
I can’t believe it
Và rồi những phút đắm đuối ái ân trôi qua tựa như giấc mơ
Từng chiều ngồi đếm những chiếc lá rơi rơi, khẽ bay trước hiên nhà
Để từng ngày tháng sẽ mãi xa trong bao niềm ký ức đó
Một chuyện tình nồng ấm trước kia đã mãi mãi xa rồi
Lil One:
Phố xưa lá rơi đầy
Gió mưa vẫn vui vầy
Nhưng trong tâm trí anh lại lang thang, hình bóng ai kia đâu còn đây
Nắm lấy đôi bàn tay
Giữ lấy hương tàn bay
Ngước lên trời cao, hòa dòng nước mắt — tại sao em đổi thay
Ảo giác, chiếc lá vàng quay về cây xưa
Đổi khác, khói thuốc tàn bỗng thành mây mưa
Giọt nước tự tìm đường và trôi về chốn cũ
Đồng hồ ngược thời gian đi tìm quá khứ
Thêm một ảo giác, thêm một lần đếm những giấc mơ
Thêm một cảm giác, thêm một lần nhớ những bất ngờ
Lại thêm…
Buồn thêm giọt lệ rơi ngày nào bỡ ngỡ
Và đêm dài thêm, không thể gắn lại ngày đã vỡ
Khoảnh khắc câu chia tay, có ngọt ngào lẫn đắng cay
Khóe mi hoen cay, để đắm chìm vào men say
Biết em ra đi, không còn nhớ nhung nơi đây
Và phải quên em, baby… anh đành buông đôi tay
Lynk Lee:
No, I cannot forget you tonight
Baby, you can come and then you make me cry
So I don’t wanna see you say goodbye
Please tell me why you are not mine
Giọt mưa long lanh trên lối, anh ngỡ như sương đêm lạnh về
Hạt mưa trong đêm u tối nhẹ nhàng chợt làm ướt vai anh
Hình như anh nghe trong gió, anh ngỡ như tiếng em vọng về
Nào đâu xung quanh chỉ có anh… có anh
Lil One:
Nhớ mưa, nhớ nắng — hay anh nhớ em
Phố xưa chưa vắng, nhưng đã vắng em
Muốn quên cảm giác khi anh phải trắng đêm
Nhìn khói thuốc càng đắng, hạt mưa lại đắng thêm
Khóc để làm gì khi nước mắt kia giờ đã cạn
Ướt hai hàng mi, đành chấp nhận sẽ mãi là bạn
Bên khung cửa sổ vẫn nhạt nhòa giọt ký niệm rơi
And có lẽ những điều đó sẽ mãi là kỷ niệm thôi
Tiếng hát đâu đây sao thật nhẹ nhàng
Anh say âm hưởng sao thật dịu dàng
Nụ cười là những gì sâu thẳm nhất còn lại trong anh
Bởi tình yêu đã tan vỡ chỉ bằng lời nói mong manh
Quên hay là nhớ — điều đó có khó để biết không em
Mưa liệu còn có một chút gì đó ở trong em
Trong cơn say, anh ôm ảo giác của những yêu thương
Và chơi vơi bay, tìm lại một phút của những vấn vương
Lynk Lee:
Nghe đâu đây âm vang có một lời nói
Anh không tin giờ đây lại có một ngày
Câu chia tay quặn đau, tim nhỏ máu
Qua rồi phút đầu tiên ngày ta gặp nhau, ta cùng chung bước
Đông chia tay, xuân qua khi mùa hạ sang
Từng kỷ niệm dần trôi theo làn mây trắng
Giờ chỉ còn những nhớ thương vấn vương sau lời chia tay
Nỗi đau cuộc tình mình anh biết
Giá băng một mình người đâu thấy
Mình anh trong đêm hư vô với những giấc mơ chiêm bao
Để mưa rơi trong cô đơn, với giá buốt anh ngỡ như ảo giác
Cô đơn trên con phố, lang thang một mình
Chờ mong có những giây phút ấm nồng trong tim
Tình yêu đã xa, vương trên đôi mi kia nước mắt nhạt nhòa
Biết có những ước muốn bỗng chốc tan đi
Để cho bao nhiêu ưu tư vây quanh lối về trong anh
Thật mong manh… hãy quên nhau đi để đôi mi đừng khóc
Giọt mưa long lanh trên lối, anh ngỡ như sương đêm lạnh về
Hạt mưa trong đêm u tối nhẹ nhàng chợt làm ướt vai anh
Hình như anh nghe trong gió, anh ngỡ như tiếng em vọng về
Nào đâu xung quanh chỉ có anh… có anh